Cuộc
đời thật lắm điều không tưởng....năm 17 tuổi tôi dành trọn tình yêu ngây
thơ trong sáng của 1 đứa con gái mới lớn cho anh...yêu anh hơn chính
mình, trao trọn cho anh cả 1 đời con gái trong đau đớn, gượng ép và lo
sợ..Còn anh dành cho tôi 1 tình cảm hời hợt ko xác định nhưng anh luôn
biết cách vỗ về tôi khi tôi muốn buông tay....Chưa 1 ai chê anh điều gì
có lẽ anh hoàn hảo bởi 1 nghị lực sống
vượt lên hoàn cảnh.Anh thêu dệt trong tôi một giấc mơ 1 ngày chung đôi
với anh...Nhưng ko, một ngày tôi phát hiện ra anh chưa khi nào dành cho
tôi 1 tình yêu thực sự.Tôi chỉ là sự thay thế của 1 người con gái
khác.Bất ngờ, hụt hẫng, thất vọng nhưng tôi vẫn mù quáng khi đi " van
xin " 1 chút gì đó tình yêu hay đúng hơn là sự thương hại từ
anh....Nhưng anh đã đi, phủi tay tất cả chỉ để lại cho tôi 1 lời tặng em
bài hát "Luật cho người thay thế".Tôi đã đau khổ trong 1 thời gian dài,
tôi ko biết mình đã nghe bao nhiêu lần bài hát ấy, mọi câu từ trong bài
hát đều đúng chỉ khác là a chưa từng nói với tôi rằng anh đã có người
yêu rồi và tôi chưa khi nào gật đầu đồng ý là người thay thế....Bao lần
tôi khóc trong đêm,bao lần tôi đau khổ nhưng dù có đau khổ đến mấy thì
thời gian cũng là 1 liều thuốc cho tất cả vết thương.Tôi gượng mình dậy
sau bao mỏi mệt.Gần 1 năm sau, tôi tự cho bản thân mình cũng như cho 1
người khác cơ hội, 1 người ko ngọt ngào,ít nói, lạnh lùng, có gì đó khó
hiểu.Tôi mong mọi thứ sẽ tốt đẹp.a đã nói a ko quan tâm tới quá khứ của
tôi, a muốn tôi hạnh phúc.Nhưng đời đâu phải là mơ, 9 tháng yêu nhau là
khoảng thời gian tôi rơi nhiều nước mắt hơn bao giờ hết. Ko biết bao lần
a nói, a hỏi về quá khứ của tôi, hơn 3 lần anh đánh tôi, bao lần anh
đay nghiến về quá khứ của tôi.Dù bao lần tôi cố gắng bao biện và tha thứ
cho a nhưng ko thể cứu vãn được gì.Tôi quyết điịnh buông tay a thì a đe
dọa tôi, a điện thoại cho bố mẹ tôi và nói tôi hư hỏng, nói bố mẹ tôi
dạy dỗ lại tôi. Anh khủng hoảng tình thần tôi trong suốt khoảng thời
gian tôi sắp thi đại học. Còn tôi, tự thấy mình đã cố gắng hết sức để
đậu đại học để thoát khỏi vùng quê với tôi bao đau khổ và ám ảnh.Và tôi
đã đậu đại học, thấy mình thật may mắn. Tôi thầm cảm ơn trời phật vì
điều đó.
Và có lẽ từ khi lên học ở Hà Nội cuộc đời tôi như mở ra 1
trang mới.Dù trong lòng tôi còn nhiều xáo trộn,tôi sợ đàn ông, sợ yêu và
cũng tự ti với chính mình. Tôi thu mình như 1 con ốc sên khép kín và
trầm tư hơn.Dù tôi biết khi 1 cánh cửa đóng lại sẽ có 1 cánh cửa khác mở
ra nhưng tôi muốn mình đi thật chậm thật bình tĩnh và cân nhắc để ko
vấp phải cánh cửa cũ vì tôi đã bước ra tan tác từ đó.Hà Nội là nơi tôi
gặp anh, một anh chàng hơn tôi 8 tuổi người Quảng Ninh. Hơn tôi 8 tuổi
anh thực sự trưởng thành và chín chắn, ko còn nông nổi, bốc đồng như
teen nữa. Anh nhẹ nhàng đến bên tôi, yêu thương và quan tâm tôi như 1
anh trai đối với 1 cô em gái.Tôi thầm cảm ơn anh vì điều đó.tôi cũng quý
anh nhiều lắm nhưng tôi biết cứ như vậy tôi sẽ sợ lăm. Tôi sợ mình yêu
anh mất vì tôi còn sợ yêu lắm, vẫn còn ám ảnh lắm nên có lúc tôi tự làm
chúng tôi có khoảng cách xa nhau. Nhưng anh cúa âm thầm lặng lẽ ở bên
tôi lo cho tôi bao bọc tôi suốt bao ngày tháng đó. Tôi đã từng nói " em
sẽ không bao giờ yêu anh" nhưng tôi ko biết tôi đã yêu anh từ khi nào
nữa. Anh cũng nói chỉ coi tôi như em gái vì mẹ anh cũng quý tôi, có khi
muốn tôi là con gái nuôi của bà. Nhưng ở bên nhau nhiều có lẽ tình cảm
của chúng tôi dành cho nhau nhiều hơn.Tôi ko biết mình yêu a từ khi nào
nữa, nhưng tôi ko cho phéo bản thân mình mù quáng đi theo thứ ko thuộc
về mình. Nhưng khi tôi muốn ra đi giữ khoảng cách với a thì a đã ko để
tôi đi " vì anh yêu em". Vậy là tôi đã ở lại.Nửa năm qua chúng tôi sống
với nhau rất tốt,ko ngày nào ko có tiếng cười và chưa bao giờ lớn tiếng
với nhau vì a luôn nhường nhịn tôi bởi a nói " khi a lên Hà Nội e mới
học lớp 4 mà", " sao anh có thể yêu 1 đứa trẻ con như e chứ"....Ngày
tháng qua đi êm đềm và hạnh phúc với những bữa cơm những tấm ảnh,với kỉ
niệm với từng con đường góc phố ở Hà Nội, cả những lần anh nấu cơm giặt
quần áo cho tôi, nấu nước cho tôi tắm, khi tôi ốm, hay khi tôi bị say xe
bus, cả khi anh say nữa chứ....nhiều nhiều lắm những kỉ niệm...
Bây
giờ khi mọi thứ tốt đẹp đối với tôi, tôi thấy mình thật may mắn, anh
muốn tôi bình thường với những mối tình cũ, xem họ là bạn đừng tỏ ra
thái độ gì khi trên đường đời có vô tình gặp nhau,tôi cũng ko thù hận gì
họ nhưng tôi chợt hiểu ra ngày ấy tôi thơ dại khờ khạo và mù quáng
quá.đôi khi chúng tôi vẫn hỏi thăm nhau về cuốc sống.Họ nói lời xin lỗi
tôi vì những lỗi lầm trước nói tôi là tri âm nhưng giờ những điều đó
cũng ko còn quan trọng với tôi nữa. Mối tình đầu của tôi đã có gia đình
là người trong mơ của a ấy và a ấy cũng sắp được làm cha.Tôi mừng cho
hạnh phúc của gia đình bé nhỏ ấy. Nhưng tôi biết mình cần giữ khoảng
cách với mối tình đầu để giữ gìn hạnh phúc cho a ấy hay đúng hơn là cho
tôi.Còn người thứ 2 thì dù ko có tin tức gì thì tôi vẫn có thể xem anh
là bạn, chúc a 1 cuộc sống tốt....
Còn tôi, tôi đang hạnh phúc với
những gì mình đang có nhưng thời gian còn rất dài để chúng tôi tiến tới
đám cưới bởi tôi mới chỉ là cô sinh viên năm nhất...... Không ai nói
trước được điều gì nhưng tôi sẽ cố gắng giữ gìn hạnh phúc nhỏ bé này....
cảm ơn mọi người đã đọc cfs này.... Thanks!!!!!!!!!
...


Đăng nhận xét