Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc.
Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá
đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng
thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc
mãi.
Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ
kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn
đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một
ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính
là đứa con gấi bé bỏng của mình.
Ông tiến lại gần và hỏi con
rằng: “Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con
đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì
những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.
Đến
đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống
vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước
mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.
Nước mắt
chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất
mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn
nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang
nhìn bạn mỉm cười


Đăng nhận xét