
Tôi nhớ có một buổi sáng tỉnh dậy, khi mở mắt đã thấy K nhìn mình, bàn
tay vẫn còn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. K hỏi. Năm năm nữa chúng ta sẽ ra
sao nhỉ? Tôi bảo. Em sẽ là một con mụ già tóc xù đeo tạp dề, một tay cầm chảo, một tay cầm bàn là, trìu mến nhìn anh. K cười. Ừ. Vẫn luôn còn ở bên cạnh nhau là được.
Vậy là đã năm năm rồi. Cũng là một buổi sáng tỉnh dậy. Và tôi hoảng hốt
thấy mình già đi. Nhìn qua cửa sổ. Những cụm mây xám quấn vào nhau như
một cái bánh bretzel khổng lồ. Nghĩ lại đêm qua trong giấc mơ. Bỗng
nhiên sợ hãi. Muốn gọi điện cho K để kể rằng tôi không còn ai cả bên
mình. Nhìn một người đàn ông ngồi trầm tư đọc sách trong một quán cà phê
xa lạ. Cũng có thể nảy lên ham muốn trong lòng anh ta sẽ nhìn mình
giống K. Rồi vẫy tay. Lại đây nào, ngồi xuống cạnh anh! Giọng anh ta sẽ
trầm và ấm. Mang thứ thanh âm của người Hà Nội đã xưa. Mỗi một chữ là
một lần tim tôi bồi hồi vội vã.
Tôi muốn biến mất trước tuổi ba
mươi của mình. Sạch sẽ. Như một cái hắt hơi. Vèo. Thế là tiêu tán.
Những gì đẹp nhất đã ở lại nơi bậc thềm vào mùa xuân năm ấy. Khi tia
nắng đầu tiên ú òa lên cái chậu cây được gọi là không-có-tên, khe khẽ
rút tay ra khỏi túi áo bông dày mùa đông để dịu dàng ôm mặt K kéo gần về
phía mình, cắn nhẹ lên mũi. “Anh là của em. Vĩnh viễn.”
Vào mùa xuân năm ấy. Tôi hai mươi tư tuổi. Vẫn chưa hề biết rằng. Vĩnh viễn là một từ ảo tưởng được sinh ra trong nỗi cô đơn
Đăng nhận xét