ĐỪNG KHÓC NHÈ NỮA NHÉ TRÔNG EM LÚC ẤY CHẢ XINH TÝ NÀO,
EM CƯỜI LÚC NÀO CŨNG LÀ XINH NHẤT...
Anh này...Cô gái ngập ngừng nói: Hình như...em thấy...dạo này anh có vẻ lạnh lùng với em....
- Sak...Lắm chuyện
- Chàng trai cắt lời cô gái mà vẫn không thèm quay ra nhìn cô.
Mắt cô gái rưng rưng và rồi hai hàng lệ cháy xuống...
- Hay...anh...anh...đã...có người khác rồi?
Lúc này, chàng trai đứng hẳn dậy, vẫn không quay lại...
-
Tôi nghĩ rồi. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thích cô cơ chứ? Cô chẳng có
cái gì xứng với tôi cả. Chắc là tôi muốn chơi trội với hội bạn nên mới
chọn cô. Nhưng giờ tôi không chịu nổi nữa rồi, cô là một con người chán
ngắt, chả thú vị gì cả. Có nói với cô cũng vô ích thôi. Đừng mơ mộng
nữa. Thế nhé! Tôi về đây...
Nói rồi chàng trai rảo bước về phía
trước. Hết...Hết cả rồi...Tất cả như sụp đổ trước mặt cô gái...Rào!!!
Một trận mưa ào ào trút xuống. Bước đi giữa cơn mưa buốt giá, xung quanh
cô mọi người đang vội vã chạy đi tìm chỗ trú chân. Chỉ có mình cô gái
lững thững bước đi. Mọi thứ xung quanh nhoà dần cùng nước mắt của cô
gái...
Sáng hôm sau, không ai thấy chàng trai và cô gái ở trường, cũng không biết hai người ở đâu.
Chàng
trai tên Quân-đội trưởng đội bóng rổ của trường. Bố là người Hàn, mẹ là
người việt Nam nhưng từ bé đã sang Hàn sinh sống, do đó mà hầu như họ
hành của Quân đều bên Hàn. Nhưng vì có dự án lớn thực hiện bên Việt Nam
và mẹ cũng muốn về thăm quê hương nên Quân được học ở ngôi trường này.
Quân là mẫu người lý tưởng của các cô gái trong trường - đẹp trai, học
giỏi, nhà giàu - nhưng Quân đã chọn Như Anh, một cô gái rất bình thường.
Sau
chuyện hôm qua, tôi bị ốm nặng...Không tin nhắn, không một cú điện
thoại.Nếu như trước chắc hẳn Quân đã gọi điện không thì cũng nhắn tin
hỏi thăm...
Nhưng giờ đã khác rồi, Quân đã có người khác, Quân
không còn thuộc về tôi nữa. Quân nói đúng, nếu đem tôi ra so sánh thì
tôi chẳng có điểm nào xứng với Quân cả. Tôi đã luôn tin tưởng vào một
tình yêu cổ tích, chuyện tình giữa chàng hoàng tử và cô bé Lọ Lem. Tôi
đã mơ một giấc mơ đẹp, một giấc mơ nhiều người ao ước trong một thời
gian dài. Thế là quá đủ đối với tôi. Vậy tôi còn đòi hỏi gì nữa ở anh
nữa. Tất cả bây giờ chỉ là quá khứ...
Sẽ không có chuyện gì nếu
hôm ấy, tôi không phát hiện ra Quân đang ôm một cô gái khác ở sân sau,
trước lúc đó, Quân còn tươi cười với tôi và bao tôi ngồi đợi để anh mua
đồ ăn về. Khi trở về cangteen, đầu óc tôi choáng váng, bao nhiêu câu hỏi
cứ quanh quẩn ở trong đầu. Quân về, vẫn nụ cười ấy, trên tay là một hộp
đồ ăn, anh cười như không có chuyện gì xảy ra. Tôi hỏi lý do khiến anh
đi mãi mới về thì anh đặt mạnh hộp cơm xuống rồi quát
- Em ăn thì ăn, không ăn thì thôi, hỏi lắm thế! rồi anh đi.
Bắt
đầu từ lời nói ấy, tôi đã tự nhủ, anh không còn như lúc trước
nữa..Nhưng vì sao tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng anh đã
không còn yêu tôi.
Cầm điện thoại trên tay, tôi phân vân không
biết có nên nhắn cho anh không nhỉ? Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi cũng
viết tin. Vừa bấm máy, tôi vừa khóc...
- Anh ak, anh nói đúng. Em
chẳng có gì xứng đánh với anh cả. Có em bên cạnh chỉ làm anh thêm mất
mặt. Em quyết định rồi, chúng ta chia tay đi. Vậy là tốt cho cả hai.
Chúc anh luôn hạnh phúc và tìm được người xứng đáng với anh.
--------------------------------------------
4 ngày sau, tôi khỏi bệnh và đi học như bình thường. Vừa thấy tôi tới, con bạn ngồi cùng bàn kéo xuống rồi nói:
- Hôm qua, có con bé nào cứ đứng trước cửa lớp mình đợi mày ý.
- Hả?
- Con bé ấy nhỏ tuổi hơn mình tý nhưng xinh lắm, như búp bê ý.
- Ai?
- Kia kìa.
- Con bạn hất đầu ra phía cửa.
- Như Anh, có người gặp, trên bàn đầu
Nhìn
ra ngoài cửa lớp, tôi nhận ra ngay. Là cô bé đó, là cô bé mà Quân đã ôm
vào trưa "hôm ấy". Công nhận, cô bé ấy xinh thật. Thảo nào Quân...Tôi
bối rối, không biết có nên ra không.
"Dù sao mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, đằng nào cũng thế. Thà đối mặt với sự thật còn hơn là sống trong đau khổ."
Nghĩ
rồi, tôi đứng dậy và bước ra ngoài. Cô bé nhìn tôi và khẽ mỉm cười - Nụ
cười này quen thuộc làm sao,khuân mặt có nét thoáng buồn.
- Em tìm chị ak? Có chuyện gì không? - Tôi hỏi.
Cô
bé vẫn nhìn tôi, và rồi...hai hàng nước mắt lăn dài trên khuân mặt của
cô bé. Cô bé vội quay mặt đi. Linh cảm có chuyện gì không hay, tôi giục:
- Em nói đi, có chuyện gì thế.
Cô bé lau nước mắt rồi quay ra nhìn tôi và...cười. Lại nụ cười ấy.
-
Em là Linh. Em đến đây muốn đưa chị cái này - Nói rồi cô bé rút ra từ
chiếc cặp một quyển sổ - Về nhà chị hẵng đọc, đừng đọc ở đây. Đọc xong
chị sẽ hiểu tất cả.
Cô bé đưa quyển sổ cho tôi xong thì chào rồi
về luôn. Với cái bản tính tò mò của mình, tôi hé mở quyển sổ. Ngay trang
đầu tiên, nét chữ thân thuộc "Diary of Quân kute...". Vội gấp quyển sổ
vào, tôi tự hỏi mình có nên đọc không khi mà tôi và Quân vừa chia tay
nhau. Nhưng cô bé ấy nói đọc xong thì tôi sẽ hiểu, sẽ biết tất cả. Vậy
thì tôi sẽ đọc...
Chiều, bố mẹ đi làm hết, còn mỗi tôi ở nhà. Lôi quyển sổ từ cặp ra, ngồi lên giường, tôi thở dài và bắt đầu đọc:
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Hix,
con trai mà viết nhật kí thì nó cứ kì kì thế nào ý. Nhưng nghĩ đi nghĩ
lại, chỉ có mỗi cách này thì mình mới lưu giữ được những kỉ niệm giữa
mình và Như Anh chứ . Rồi sau này mình đưa quyển sổ này cho con cái mình
và bảo chúng "Đấy, bố mẹ yêu nhau như thế đấy" Hehe...
Begin my dairy...
Đọc
xong trang đầu, tôi khẽ cười. Vì muốn giữ kỉ niệm với tôi mà anh ấy
viết nhật ký, làm cái chuyện anh ấy thấy "kì kì" ư? Vậy anh ấy đưa lại
cho tôi có ý gì? Muốn từ bỏ tất cả hay muốn tôi giữ mãi những kỷ niệm về
anh? Tôi nên vui hay nên buồn đây? Mắt tôi cảm thấy cay cay. Các trang
sau đều viết về những ngày chúng tôi đi chơi, hầu như không thiếu một
ngày nào.
Tôi chỉ đọc lướt qua thật nhanh vì không muốn những kỉ
niệm ấy lại ập về...Một trang nhật kí làm tôi để ý. Nó không khác các
trang kia, chỉ có điều nó có những vết ố nhỏ nhỏ. Có thể thấy rất nhiều
"giọt nước" đã rơi xuống trang này. Nước hay nước mắt? Và rồi tôi khẳng
định rằng, đó là nước mắt. Tôi đọc kĩ trang đó...
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Thật
không thể tin nổi, mình bị bệnh thật sao??? Mình đâu nghĩ rằng những
lần chóng mặt và chảy máu mũi khi ở lớp cũng như khi đi chơi với Như Anh
lại là triệu chứng của bệnh bạch cầu giai đoạn cuối...
Tôi giật
mình, không thể thế được. Những lần đi chơi với tôi ak? Tôi vội lật
nhanh những trang trước, và đọc cẩn thận chúng. Ngoài những chuyện giữa
tôi và Quân, nhiêù chỗ Quân viết về chứng chóng mặt và ra máu cam của
mình. Hôm nào triệu chứng ấy cũng xuất hiện. Vậy sao tôi không nhận ra
nhỉ? Hay là vì tôi quá vô tâm???
Không đi chơi với Như Anh, mẹ
mình kéo đi khám tổng thể mỗi và phát hiện ra cái sự thật phũ phàng ấy.
Bác sĩ bảo nghi ngờ bệnh mình từ lâu nhưng vì mình lâu không đi khám nên
không phát hiện ra sớm, để đến bây giờ là giai đoạn cuối rồi, chắc mình
sống không được tháng nữa. Mẹ sau khi biết tin đã ngất lên ngất xuống
nhiều lần. Bố thì luôn bên cạnh an ủi mẹ. Nhìn ông mạnh mẽ như vậy,
nhưng mình biết, trong lòng ông đang rất đau. Còn mình, mình không sợ
chết, mình chỉ lo cho mẹ. Mẹ là người yếu đuối, mình sợ bà không thể
chịu đựng được khi tôi tới ngày "định mệnh". Mình lo cho Như Anh. Làm
thế nào bây giờ? Không thể để Như Anh dồn hết tình cảm vào một con bệnh
sắp chết như minh được.
Phải làm sao đây...Quân! Mày đang khóc
ak`? Mày không được khóc. Mày là con trai cơ mà, mày mà còn khóc thì làm
sao mẹ mày, làm sao Như Anh không đau khổ được chứ. KHÔNG ĐƯỢC KHÓC...
Nước
mắt tôi chảy ra lúc nào không hay. Vậy mà tôi đã trách Quân không quan
tâm đến tôi, trong khi đó, Quân bị bệnh nặng mà tôi cũng không biết. Tôi
thật là một đứa chẳng ra gì. Tôi là một con tồi...Các trang sau, bệnh
tình của Quân tăng lên rõ rệt...
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Hẹn
Như Anh ra ngoài canteen ăn lại quên mua đồ ăn. Đầu óc mình thật
là...Đành để cho cô ấy đợi vậy, chạy tý ra mua . Mình không thể tin vào
mắt mình nữa, Linh về nước rồi, còn đến trường mình lúc nào không hay.
Con bé này, về mà cũng chẳng cho anh trai nó biết. Hai đứa ra sân sau
nói chuyện. Hỏi ra mới hay, vì biết bệnh của mình mà nó đang học bên Mỹ
bỗng phóng về Việt Nam. Khổ thân con bé. Nói chuyện với nó, nó vẫn cười
nhưng nhìn qua mình biết là nó đang buồn. Mình là anh nó cơ mà. Nó giống
mình cái điểm ấy. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa thì vẫn cười. Mình và nó
được thừa hưởng sự mạnh mẽ của bố. Vì vậy, bất cứ ai, khi ở bên Linh
(hay bên mình cũng thế, hehe) luôn có cảm giác bình yên, an toàn ngay cả
lúc buồn.
Bất chợt, Linh quay lại ôm mình. Mình đoán không có
sai. Nó lại khóc rồi. mỗi lần muốn khóc trước mặt ai, nói đều ôm người
ấy để không ai nhìn thấy mặt nó lúc khóc (chắc là xấu lắm nên mới không
cho nhìn). Nước mắt nó rơi vào áo mình, làm vậy không cần là người hiểu
nó cũng biết tỏng nó đang khóc.
Thương con em gái ngốc nghếch của
mình quá đi thôi! Mình chẳng biết làm gì cả, chỉ biết ôm thật chặt
nó...Mải "ôm" Linh mình quên mất cái nhiệm vụ của mình, vội giục Linh về
và chạy đi mua đồ ăn. Vừa về đến canteen, Như Anh có hỏi mình đã đi đâu
mà lâu thế. Đang định giải thích với Như Anh thì cơn chóng mặt của mình
lại kéo đến. Không thể để Như Anh biết được. Mình liền đặt hộp thức ăn
xuống bàn, mắng Như Anh rồi chạy ngay đi. Quả thật mình không muốn to
tiếng với Như Anh một chút nào, nhưng vì tình thế bắt buộc nên mình mới
phải làm thế.
Như Anh, Anh xin lỗi...
- Hoá ra đó là em gái của Quân ak? Vậy là mình đã nghĩ nhầm cho Quân ư...?
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Đi
qua phòng Linh, mình thấy nó khóc ghê quá. Mình biết nó khóc vì lý do
gì. Mình không dám vào vì sợ càng làm nó buồn thêm. Không thể làm gì
giúp nó, mình chỉ biết đứng tựa lưng vào cửa. Mình là một thằng anh
tồi.Mình tự trách mình vì không thể làm gì cho Linh trong những lúc như
thế này, đã thế lại làm lỡ việc học tập của nó. Linh ơi! Anh xin lỗi...
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Hôm
nay ngồi cạnh Như Anh, mình muốn nói chuyện với cô ấy quá. Đã lâu rồi
mình và cô ấy chưa nói chuyện một cách vui vẻ. Nhưng mãi mà mình chả mở
mồm ra được. Hai đứa cứ im lặng như vậy. Mình rất sợ, sợ khi cô ấy biết
sự thật, sợ khi nhìn vào đôi mắt của cô ấy, mình sẽ không kìm được lòng
mà nói ra hết sự thật...mình quay mặt đi. Mình phải làm cô ấy quên
mình...Cô ấy hỏi mình có phải mình đã có người khác hay không, mình rất
muốn nói với cô ấy, mình chỉ có cô ấy mà thôi. Biết cô ấy đang khóc, rất
muốn quay lại an ủi, lau nước mắt cho cô ấy...Nhưng mình không thể,
mình phải làm cho cô ấy quên mình. Vậy là mình lại làm cái việc ấy, cái
việc khiến lòng mình đau thắt...Mình lại quát mắng cô ấy. Lần này thì
hết thật rồi.Mình nói cô ấy không ra gì cả, mình mắng cô ấy thậm tệ.Vậy
đấy Quân, mày đã đoạt được mong muốn của mày rồi, sao mày lại buồn? Sao
mày lại khóc?
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Vừa mới sáng
dậy mà mình thấy chóng mặt quá, đầu óc quay cuồn. Đưa tay lên mũi, máu
lại chảy. Vào nhà tắm để rửa mặt thì mình ngất lúc nào không hay, chỉ
biết khi tỉnh dậy đã ở trong bệnh viện, bên cạnh là mẹ và Linh. Bố đang
nói chuyện với bác sĩ, chắc mình chẳng còn sống được mấy hôm nữa đâu.
Nhìn mẹ già đi nhiều quá, còn Linh, mắt nó sưng vù lên. Mình biết nó đã
khóc rất nhiều. Mình không biết làm gì, chỉ im lặng. Nằm một lúc thì Như
Anh nhắn tin đến. Đọc xong tin mình không biết nên khóc hay nên cười
nữa. Cô ấy muốn chia tay - đúng ý nguyện của mình, nhưng không đúng với
trái tim mình.
Mình rất ghét ở trong bệnh viện. Nơi đâu cũng toàn
mùi thuốc, nơi đâu cũng lạnh lẽo. Mình muốn ra ngoài. Còn sống được mấy
ngày nữa đâu, sao mình không được sống những ngày còn lại này một cách
vui vẻ nhỉ? Mình muốn về nhà, tự nấu cho bố mẹ một bữa, đèo Linh đi ăn
vặt, và đưa Như Anh đi ngắm sao. Anh xin lỗi Linh, con xin lỗi bố mẹ.
Con là đứa con bất hiếu, không thể sống để phụng dưỡng bố mẹ. Xin lỗi
Như Anh, anh không thể thực hiện lời hứa với em được...
Nhật ký, ngày...tháng...năm...
Mệt
thật đấy. Mình như không còn sức sống nữa. Cái Linh nó ở với mình từ
sáng đến tối, không rời một bước. Nếu bước vào đây, chắc mọi người tưởng
Linh mới là bệnh nhân mất. Nhìn nó gầy đi hẳn. Mình đã xin bố mẹ mang
mình về Hàn an táng và không báo cho bạn bè ở đây biết. Bố mẹ đồng ý
rồi......Tự dưng lại nhớ đến Như Anh, không biết cô ấy sao rồi nhỉ. Lại
bắt đầu chóng mặt rồi...
Nhật kí, ngày...tháng...năm...
Em làm đúng theo lời anh rồi đấy. Em sẽ viết nốt trang cuối này của anh.
Sáng
ra, em dậy thì anh vẫn ngủ. Nhìn anh em thương quá. Từ bé đến giờ, chưa
bao giờ em thấy anh như thế này. Em bật khóc nhưng rồi lại nín ngay vì
sợ làm anh tỉnh giấc. Bố mẹ vào thăm anh, mẹ thì khóc suót, bố thì đứng
đỡ mẹ. Ai cũng buồn anh ak`. Anh còn nhớ lúc anh tỉnh dậy em đã đưa gì
cho anh không? Đó là món chè mà anh thích nhất đấy, do chính tay em tự
làm nhá. Vậy mà anh chưa ăn một miếng nào của em mà đã ra đi. Anh biết
em buồn thế nào không? Vừa về đến cửa phòng, khi thấy anh với tấm vải
trắng trùm khắp người, cái bát trên tay em rơi xuống vỡ tan. Em không
tin anh đã đi. Mẹ ngất, bố phải đưa mẹ sang phòng khác. Chỉ còn mình em
với anh. Em ôm anh ngồi khóc suốt đấy, anh có nghe thấy không? Bố mẹ
định ngày kia sẽ đưa anh về Hàn sau khi giải quyết ổn thoả chuyện ở đây.
Em sẽ đưa quyển sổ này cho chị như đúng lời anh dặn. Anh thấy em có
ngoan không nào? Em giận anh đấy! Anh chưa ăn chè của em, anh chưa khen
em mà đã đi là sao? Anh thật là...Nhưng thôi, tha cho anh đó vì anh đang
ngủ say. Anh cứ ngủ ngon nhé. Có bố, có mẹ, có em và cả chị Như Anh
luôn ở bên anh.
EM GÁI YÊU ANH TRAI NHIỀU LẮM!!!!
Đọc xong
cuốn nhật ký, tim tôi thắt lại. Tôi ôm quyển sổ, chạy đến bên bàn, cầm
tấm ảnh chụp tôi và Quân, quỳ xuống nhà và khóc. Tôi gào thật to...
-
TẠI SAO? TẠI SAO CHỨ? Sao anh không nói với em, em và anh có thể cùng
vượt qua mà. Tại sao anh lại giấu em. Anh làm em trở thành một con người
vô tâm khi không có bên cạnh anh lúc anh bị bệnh. Anh khiến em hiểu lầm
và để cho em nói ra lời chia tay dù em không muốn. Anh thật tàn nhẫn.
Từ quyển sổ rơi ra một tờ giấy. Tôi nhặt nó lên và đọc...
"Như
Anh ak, lúc em đọc lá thư này thì chắc cũng là lúc anh đang ở trên
thiên đường. Ở nơi ấy, anh có thể trở thành một vệ sĩ "vô hình" cho em.
Anh sẽ luôn bên cạnh bảo vệ cho em. Vì vậy, em đừng lo, nếu có thằng nào
có ý định không tốt với em, anh sẽ xin Ngọc Hoàng ít sét ném cháy thui
thằng ấy đi. Chắc em cũng đã biết sự thật. Anh cũng chẳng biết nói gì
nhiều, chỉ muốn xin lỗi em vì tất cả những hành vi của anh đối với em
trong thời gian qua, xin lỗi vì những vết thương anh gây ra cho em và
anh mong em sẽ tìm được hạnh phúc riêng cho mình.
Đừng khóc nhè nữa nhé, trông em lúc ấy chả xinh tý nào. Em cười lúc nào cũng là xinh nhất.
Dù sao đi nữa...anh vẫn muốn nói: Anh yêu em ...
Đăng nhận xét